FAILURE

FAILURE

Failure reveals a different side of human aspirations, limitations and measures than does success. In this sense, success and failure, epistemologically speaking, are not two sides of one coin. This is especially true because failure is not an objective material fact, which can yield to global standards and criteria. Failure is always a judgment, pronounced by those whom a particular period, culture or profession authorizes to declare failure. Thus failure is always a matter of perspective and of power. Given this this contextual variability, failure is inevitably subject to the lens of media and mediation, and is always the subject of debate and interpretation. Failure is interesting not so much because it teaches us more about success but because it is a lens into the shifting criteria which different groups and institutions bring to bear on what they value most, in their lives, their projects and their societies.

Source: https://www.facebook.com/UofTAnthro/posts/11154463984892

 

Advertisements

Ad Hominem (Tu quoque)

Ad Hominem (Tu quoque) (*)

argumentum ad hominem tu quoque

Mô tả: Cho rằng lời tranh luận có sai sót bằng cách chỉ ra rằng người đưa ra tranh luận đã không hành động nhất quán với lời tranh luận đó.

Hình thức logic:

Người 1 tuyên bố Y đúng, nhưng người 1 hành động như thể Y không đúng.

Do đó, Y không đúng.

Ví dụ #1:

Helga: Bạn không nên ăn như vậy… khoa học chứng minh rằng ăn bánh mì kẹp thịt nhiều mỡ là không tốt cho sức khỏe.

Hugh: Bạn cũng thường xuyên ăn bánh mì kẹp thịt nhiều mỡ, vì vậy, điều đó không thể đúng.

Giải thích: Không thành vấn đề, ít nhất là đối với lời tranh luận, nếu Helga có thực hiện như lời khuyên của mình hay không. Trong khi lý do khiến cô không thực hiện theo lời khuyên của chính mình có thể là vì cô không tin đó là sự thật, mà cũng có thể vì là không thể cưỡng lại những ổ bánh mì kẹp thịt nhiều mỡ kia.

Mẹo: Một lần nữa, hãy thừa nhận khi bạn không tự kiểm soát hoặc không có khả năng kiểm soát suy nghĩ và hành động của mình và không thể làm theo những gì bạn tuyên bố là đúng. Sau đây là những gì tôi nhớ khi ba tôi nói với tôi về việc hút thuốc (ông hút thuốc khoảng 4 gói một ngày kể từ khi ông mới 14 tuổi).

Bo, đừng bao giờ là một kẻ ngu ngốc như ba và bắt đầu hút thuốc. Đó là một thói quen kinh tởm mà ba biết cuối cùng sẽ giết ba. Nếu con không bao giờ bắt đầu, con sẽ không bao giờ cần phải bỏ nó.

Bố tôi đã qua đời ở tuổi 69 vì ung thư phổi. Tôi không bao giờ chạm vào một điếu thuốc trong cuộc đời mình và cũng chưa từng có kế hoạch chạm vào nó.

(*) Dịch từ quyển Bo Bennett (2012), Logically Fallacious: The Ultimate Collection of Over 300 Logical Fallacies (Academic Edition). http://www.amazon.com/Logically-Fallacious-Ultimate-Collection-Fallacies/dp/1456607529

Lưu ý: Mục đích của người dịch là tự học, cho nên một số ví dụ sẽ lược bỏ, chủ yếu là hiểu được các cách ngụy biện.

Ad Hominem (Guilt by Association)

Ad Hominem (Guilt by Association) (*)

argumentum ad hominem

Mô tả: Tuyên bố được xem tiêu cực vì nó liên quan tới một người hoặc nhóm người được xem tiêu cực.

Hình thức logic:

Người 1 tuyên bố Y đúng.

Người 2 cũng tuyên bố Y là đúng, và người 2 là kẻ khờ.

Vì vậy, người 1 cũng phải là một kẻ khờ.

Ví dụ #1:

Delores là người hoàn toàn ủng hộ việc cùng một công việc thì phải được nhận lương như nhau. Đây là chính sách tương tự như chính sách mà tất cả các nhóm nữ quyền hỗ trợ mạnh mẽ. Những kẻ cực đoan như Delores không nên được cân nhắc nghiêm túc – ít nhất là về mặt chính trị.

Giải thích: Giả định rằng Delores là người theo phong trào nữ quyền một cách cực đoan chỉ vì cô ấy ủng hộ một chính sách mà hầu như mọi người dù là đàn ông và phụ nữ đều hỗ trợ, là ngụy biện.

Ví dụ #2:

Pol Pot, nhà cách mạng Campuchia theo chủ nghĩa Mao, chống lại tôn giáo, và ông là người rất xấu. Frankie là chống lại tôn giáo, do đó, Frankie cũng phải là một người rất xấu.

Giải thích: Thực tế là Pol Pot và Frankie cùng chia sẻ một quan điểm cụ thể không có nghĩa là họ là giống nhau theo những cách khác chẳng có liên quan gì, mà cụ thể ở đây là một người rất xấu. Pol Pot không phải là người xấu bởi vì ông là chống tôn giáo mà vì hành động diệt chủng của ông.

Ngoại lệ: Nếu có thể chứng minh rằng sự kết nối giữa hai đặc điểm mà sự kết nối có liên quan đến mối quan hệ nhân quả, hoặc khả năng có một đặc trưng nào đó sẽ cao, thì tuyên bố đó có giá trị.

Pol Pot, nhà cách mạng Campuchia theo chủ nghĩa Mao, là người thực hiện cuộc diệt chủng, do đó, ông là một người rất xấu. Frankie có hành động diệt chủng, do đó, Frankie cũng phải là một người rất xấu.

(*) Dịch từ quyển Bo Bennett (2012), Logically Fallacious: The Ultimate Collection of Over 300 Logical Fallacies (Academic Edition). http://www.amazon.com/Logically-Fallacious-Ultimate-Collection-Fallacies/dp/1456607529

Lưu ý: Mục đích của người dịch là tự học, cho nên một số ví dụ sẽ lược bỏ, chủ yếu là hiểu được các cách ngụy biện.

the painter of the wind

hay thật. nhạc, họa ở trong này khiến mình muốn đi học nhạc và họa hihi. nhưng cái thú đối với mình là tình cảm tri kỷ, giữa nàng họa sĩ giả trai Shin Yoon Bok – cô kỹ nữ Jeong Hyang, cả hai đều đặc biệt, là tài năng trong họa và nhạc. mà đó là gì? giữa Shin Yoon Bok và Kim Hong Do ấy. tình thầy trò? tình bạn? tri kỷ? tình nhân? hay là tất cả? hì, đã là sống trên đời mà tìm được mối quan hệ đặc biệt như giữa Shin Yoon Bok và Kim Hong Do thì cũng đáng nhỉ? ko thì thôi, hehe. chả chết ai, chỉ có điều sẽ hơi bùn thoai.