the painter of the wind

hay thật. nhạc, họa ở trong này khiến mình muốn đi học nhạc và họa hihi. nhưng cái thú đối với mình là tình cảm tri kỷ, giữa nàng họa sĩ giả trai Shin Yoon Bok – cô kỹ nữ Jeong Hyang, cả hai đều đặc biệt, là tài năng trong họa và nhạc. mà đó là gì? giữa Shin Yoon Bok và Kim Hong Do ấy. tình thầy trò? tình bạn? tri kỷ? tình nhân? hay là tất cả? hì, đã là sống trên đời mà tìm được mối quan hệ đặc biệt như giữa Shin Yoon Bok và Kim Hong Do thì cũng đáng nhỉ? ko thì thôi, hehe. chả chết ai, chỉ có điều sẽ hơi bùn thoai.

Advertisements

là lá la…

pùm một phát, vậy là chưa có nơi nào níu giữ chân mình được hơn 1 năm rưỡi như ngân hàng đầu tiên. hehe, lần này thì còn chừng 20 ngày nữa mới tròn 1 năm, thôi tính hom hem là 1 năm luôn cho dễ nhớ.

oạch, kỳ này phải tự bơi thôi, independent research cũng ok trong thời gian này. savings chắc cũng ổn trong vài tháng ko chơi bời gì nhiều.

haha, đời iem đúng là… :))

Một chiều ngược gió

 

Bùi Sim Sim

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh

Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi

Ngược lòng mình tìm về nông nổi

Lãng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian

Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm

Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng

Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh

Chợt sững lại trước cây mùa trút lá

Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa

Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm

Chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ

Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió

Riêng chiều này – em biết, một mình em…

 

rồi sau đó?

Đôi lúc tự hỏi, rồi mình sẽ đi về đâu? Mấy nay “giam” mình trong phòng chiến đấu. Nếu tính chính xác thì tròm trèm 6 tháng rồi. Còn tính chi li hơn thì cũng hơn 2 năm. Hông biết có người nào nói mình khùng không nhỉ? Thật ra chuyện này rất bình thường đối với mình, đóng cửa, nằm nhà, đọc sách, tự sướng với những sở thích riêng, chả cần phải nói chuyện với ai cả. Đôi khi kiệm lời cả với gia đình làm mình cũng thấy… kỳ cục. Để rồi buông công việc ra, tự hỏi, mình làm gì tiếp theo? Mình sống để làm gì?

Là đứa cực bướng, có lẽ vì được nuông chiều từ nhỏ, chỉ làm theo ý mình. Trước làm mấy công ty cũng nghỉ là do cảm thấy không phù hợp, mất thời gian, làm trong công ty thấy thời gian trôi mà chẳng có ý nghĩa gì. Gia đình nuôi chừng ấy thời gian thất nghiệp. Giờ lại dưới sự quản lý của một tổ chức. Đôi lúc cũng thấy mất tự do. Ráng, ráng tí nữa, nếu mình khá hơn thì lựa chọn cũng được nhiều hơn, cũng như ít phụ thuộc vào người khác hơn.

Lại tiếp tục 1 năm dùi mài kinh sử, cũng thú, rồi sau đó?

Viết cho anh

Anh là người nằm trong cung Cự Giải, cái cung mà hầu hết các sách… bói toán online em coi đều phán rằng đó là một người rất tình cảm, quan tâm và lo lắng cho người khác, và là một cung rất hợp với cung em.

Vài dòng cho anh vậy thôi, đó là thói quen của đứa em gái bướng bỉnh này đó mà, ghi nhận lại cảm xúc và kỷ niệm qua câu chữ. Mai mốt con anh lớn lên, em hứa sẽ chăm và nuôi nó như anh đã lo lắng cho em trong giai đoạn “khó ở” của mình.

Gởi anh bài thơ “Làm anh”, tội nghiệp, ai biểu anh làm anh trai của em làm chi hé hé :))

Làm anh

Làm anh khó đấy
Phải đâu chuyện đùa
Với em gái bé
Phải người lớn cơ

Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Nếu em bé ngã
Anh nâng dịu dàng

Mẹ cho quà bánh
Chia em phần hơn
Có đồ chơi đẹp
Cũng nhường em luôn

Làm anh thật khó
Nhưng mà thật vui
Ai yêu em bé
Thì làm được thôi.

Viết cho em

Em của chị, chị định thời gian này không viết lách gì nữa sau cái âm mưu viết truyện chưa thành. Chị thấy mình còn non tay quá để xây dựng cốt truyện dài với những nhân vật cùng các tính cách phức tạp. Nhưng hôm nay chị muốn viết để giữ lại kỷ niệm cho em và chị. Chị sẽ không đưa em đọc vội, vì sến quá mà. Có thể một ngày nào đó khi chị em mình lớn lên và ngồi ôn lại kỷ niệm xưa, chị sẽ mang nó ra cho em đọc, rồi hai chị em “nhổ tóc sâu” tám chuyện cùng nhau…

Em của chị, lúc nãy chị khá bất ngờ và… mắc cười, y như trong phin ấy chứ. Chị vừa đến “thăm nuôi” và xem em biểu diễn văn nghệ khi em dự trại hè 5 ngày ở Thanh Đa. Tối 6 giờ đang ăn cơm thì em gọi điện thoại về, bảo mẹ đến xem em biểu diễn văn nghệ. Chị đã hơi lớn tiếng với em vì đến giờ mới báo thì làm sao mà chạy đến kịp, sao em ko báo cho cả nhà biết sớm hơn. Em lúc nào cũng nước tới chân mới nhảy cả. Nhưng chị trách lầm, cả ngày nay em đi Đầm Sen, điện thoại hết pin từ hôm qua, đến giờ em mới mượn được điện thoại gọi về nhà. Đến nơi, đợi em từ hội trường chạy ra, thấy bóng em mà kêu hoài em ko nghe thấy. Chị tất cả chạy theo em ra cổng. Khi em nghe chị gọi và quay lại thì em ôm chị mà… khóc. Thấy đứa em lớn xác cao hơn chị… nửa cái đầu, chùn người xuống khóc thút thít trên vai chị mà chị vừa thương vừa mắc cười. Nhớ lại mấy tin nhắn ngày trước em than thở, mệt quá mà còn phải sinh hoạt ngoài nắng, rồi ghét… giặt đồ, vì giặt hoài ko sạch… Vỗ về em mà lòng thấy… vui, vì em có khoảng thời gian và những trải nghiệm mới lạ. Chị vẫn mong em đón nhận nhiều điều mới mẻ và dần lớn lên.

Em của chị, thuở mộng mơ chị vẫn thường ao ước có một bờ vai để chị tựa vào chia sẻ buồn vui trong cuộc sống. Giờ đây, chị vẫn cần, nhưng ko còn ưu ái “bờ vai” như trước nữa, vì hiện giờ chị đang là bờ vai cho em tựa đầu vào khóc. Có lẽ em buồn khi mẹ ko đến xem em diễn. Mẹ còn giữ Hana mà, chị thì ko quản nổi con nhóc tì ấy đâu. Chị cũng giận mình đến trễ, vừa kịp lúc em mới diễn xong! Hai chị em ngồi ghế đá, em kể chuyện 3 ngày ở trại hè, so bì nhóm mình ko có anh quản trò vui bằng nhóm bạn, kể chuyện giặt quần áo, kể hầm bí mật, kể bị bạn đánh thức lúc 4 giờ sáng và ko ngủ lại được…

Em của chị, chị đã dành nhiều thời gian cho những người mà họ mang đến cho chị nhiều nỗi buồn hơn niềm vui, mà đáng lẽ ra, chị nên dành nhiều thời gian hơn cho em, cho hai gia đình của hai đứa mình. Vì ko ai hiểu chị bằng em, rằng khi chị ăn cơm phải có người trò chuyện. Thành ra mỗi khi tối chị về trễ, em thường xuống nhà ngồi với chị, chị ăn cứ ăn, em kể cứ kể, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Không ai hiểu chị bằng em, rằng khi chị làm việc thì cần yên tĩnh, nên em thường đeo headphone nghe nhạc khi ngồi cùng chị. Không ai hiểu chị bằng em, rằng khi buồn, chị thường thích nắm tay ai đấy để ngủ… Chị hứa, thời gian chị dành cho em và người thân nhiều hơn nữa.

Em của chị, chị rất vui mỗi khi đi “lang bạt giang hồ” về, em và Hana từ trong nhà chạy ra la toán lên “chị P về chị P về”. Em biết là chị đã muốn khóc khi em nhắn tin cho chị “khi nào chị P về” [lúc đấy chị đang ở quê], là từ “về” nhé, “về” là “về nhà” chứ ko phải là “khi nào chị P lên”. Có thể em dùng từ một cách vô tình thôi, nhưng chị vẫn thích tin nhắn của em – “khi nào chị P về”. Đối với chị, hạnh phúc chỉ đơn giản là “Chỉ cần có ai, ở nhà, đang đợi” (*)…

(*) Thơ của Robert Rojdestvensky, lời Việt của Thái Bá Tân